“Cao thiếu, anh là người thông minh, có vài chuyện không cần tôi phải nói toẹt ra chắc anh cũng hiểu.” Thạch Chí Kiên cười nói. “Nhưng nếu anh đã hỏi, vậy tôi trả lời luôn. Thứ nhất, anh hỏi vì sao phải giúp tôi, lý do rất đơn giản, vì tôi là Thạch Chí Kiên! Tôi tin ba chữ này đủ để mời anh tới đây, thì cũng đủ để khiến anh ra tay giúp tôi!”
Cao Triều Huy gật đầu. “Đúng thật, tên anh đúng là một bảng hiệu vàng. Rất nhiều người muốn bám được vào anh, trong đó có cả cha tôi, hôm nay cũng là ông ấy bảo tôi tới.”
“Thứ hai, anh hỏi phải giúp tôi thế nào? Đơn giản lắm, giúp tôi kể một câu chuyện. Là người khá có tiếng trong giới trẻ ở Mạn Cốc, anh đều có qua lại với Lợi Tuyết Huyễn và Tạ Băng Thiến, trước kia còn từng theo đuổi họ, mấy chuyện này báo chí cũng từng đưa tin. Cho nên để anh đứng ra nói thì không gì hợp hơn. Dù sao, người biết bí mật thì cũng phải ở trong bí mật đó, đúng không?”




